Sống chậm ở Đà Lạt
Đừng nghe những gì người ta nói về Đà Lạt, bởi chỉ khi nào đặt chân đến mảnh đất vốn có tiếng là lãng mạn, mộng mơ, bạn mới hiểu thế nào là Đà Lạt.

Resort của hoa

Tôi đến Đà Lạt một ngày tháng 11, đúng mùa hoa dã quỳ nở rộ, đánh dấu sự kết thúc của mùa mưa ở cái xứ cao nguyên lạ lùng này. Sau hơn một giờ bay, sân bay Liên Khương chào đón chúng tôi bằng màu vàng hoang dại của hoa dã quỳ. Từng thảm hoa dã quỳ trải dài dọc lối hai bên đường, biến sân bay của Đà Lạt thành một vườn hoa vàng rực.

30 km từ sân bay về tới thành phố như một cuộc du ngoạn thú vị, khi tâm trí tôi cứ mải miết men theo những đồi thông, biệt thự, rừng cây, bụi hoa dại hai bên đường. Người ta gọi Đà Lạt là thiên đường của hoa cũng chẳng sai. Từ các con đường cho đến các triền đồi, khu vườn nhỏ hay trung tâm thành phố, hoa đua nhau khoe sắc toả hương. Những sắc thái của muôn loài hoa ấy khiến cả những tâm hồn khô cằn nhất cũng thấy xao động, lãng mạn lạ kỳ. Đà Lạt không có chỗ cho sự bon chen, xô bồ, không có nơi cư ngụ cho những vội vàng gấp gáp, cũng bởi hoa cứ điềm nhiên nở, trong một không khí trong lành mát dịu của bốn mùa. Cũng bởi cái sự thanh tao ấy mà cả thành phố Đà Lạt nhỏ xinh biến thành một resort lớn.
 

Thay vì đặt sẵn nhà nghỉ như những lần đi du lịch ở nơi khác, lần này tôi lang thang và tình cờ gặp một hostel khá hay ho nằm trên ngọn đồi nhỏ ở đường Đặng Thái Thân, cách trung tâm thành phố 2 km. Tôi bị mê hoặc ngay từ cái nhìn đầu tiên bởi kiến trúc nhà quá ư độc đáo của khu nghỉ này. Mỗi phòng nghỉ được thiết kế dưới dạng ống tròn đủ sắc màu. Toàn bộ khu nghỉ nằm trên đồi cao nên sáng sớm và chiều tối tôi có thể nhìn thấy thung lũng, đồi thông, thành phố sương khói bao phủ. Khá may mắn cho tôi vì lúc đó chỉ còn duy nhất một phòng màu đỏ của một cặp yêu nhau nào đó trả phòng về sớm hơn so với dự kiến. Vậy là tôi thuê được một phòng nghỉ  lý tưởng mà không cần đặt trước.

Lượm lặt những điều thú vị

Sau khi cất đồ đạc tại nhà nghỉ, tôi quyết định lang thang quanh thành phố để khám phá. Phương tiện di chuyển trong suốt thời gian tôi ở Đà Lạt là một chiếc xe máy kèm theo một chiếc bản đồ nhỏ. Bởi nó thuận tiện cho những trải nghiệm ngẫu hứng của tôi và quan trọng là tôi có thể dừng chân ở bất cứ nơi nào mà tôi muốn ngắm lâu hơn một chút.  Ai đó đã nói với tôi rằng: Sẽ thật đáng tiếc nếu như đến Đà Lạt mà không ăn thử những món ăn đặc trưng nơi đây, đặc biệt là những món ăn dân dã dọc con đường Phan Đình Phùng. Chỉ với 20-25k tôi đã có thể thử một tô bánh canh, bánh bèo hay bánh ướt ngon tuyệt. Quả đúng như vậy. Tôi ấn tượng với cái vì ngọt của món bánh bèo Đà Lạt, nó không giống như bánh bèo miền Trung. Phần bánh được làm từ bột gạo, hơi dẻo. Nước sốt làm từ tôm, thêm một ít thịt mỡ chiên giòn và bát nước nắm chua ngọt bên cạnh. Tôi ăn liền 2 tô mà vẫn thòm thèm. Nhưng tôi quyết định dừng lại để bụng thưởng thức những món khác. Và sau này khi về Hà Nội, nhiều khi thèm món ăn này, tôi đã cố tìm kiếm những chẳng đâu có được cái vị dẻo dẻo, thơm thơm đặc trưng này.

Sau bữa chiều khá ấm bụng, tôi quyết định lang thang và chụp vài bức ảnh, tận hưởng không khí trong lành nơi đây.  Mọi người đã đúng khi nhắc tôi phải mang theo trang phục của cả 4 mùa khi đến với Đà Lạt và tôi đã kịp cảm nhận được sự thay đổi đó ngay trong ngày đầu. Nếu như buổi sáng Đà Lạt khá dễ chịu như mùa xuân; buổi trưa nắng như rót mật trải vàng thậm chí tôi có thể mặc áo cộc; buổi chiều mát dịu hơn tôi phải bận thêm một chiếc áo khóac mỏng; đến tối, tôi đã co ro trong áo bông và vội mua một chiếc mũ len trong khu chợ Âm phủ.
 

Nhắc đến chợ Âm Phủ, cái tên nghe khá “ghê rợn” nhưng thực chất đây là một khu chợ đêm đông vui và náo nhiệt. Những người bán hàng hào hứng kể cho tôi nghe về cái tên đặc biệt này. Rằng thì “chợ Âm phủ“ có từ lâu lắm rồi, cái tên bắt nguồn từ khi nó mới được hình thành, khi mà những người bán hàng còn phải thắp đèn dầu chỉ đủ cho khách ăn hàng của mình chọn lựa. Có lẽ chính thứ ánh sáng le lói của nhiều ngọn đèn dầu đã tạo nên một màu sắc liêu trai, mơ hồ nên cái tên “chợ Âm phủ” có từ đó.

Tháng 11, Đà Lạt trời tối nhanh hơn, sau 5h chiều, các ki ốt buôn bán tại khu chợ nhanh chóng được dựng lên thay đổi diện mạo khu vực trung tâm. Nếu như ban ngày nơi đây bán đồ ăn và hàng hoa thì ban đêm mặt hàng phần lớn là quần áo và những đồ ăn vặt, quà lưu niệm.

Tiết trời Đà Lạt se lạnh, tôi đi dạo quanh khu chợ, xem cái này, ngó cái kia. Khói ấm của đồ ăn lan toả, xen lẫn với tiếng gọi chào mua bán của chủ hàng, tiếng thích thú trầm trồ của ai đó mua được món hàng ưng ý. Tất cả tạo nên một thứ thanh âm vui tai, nó khiến tôi ngày thường vẫn thấy dị ứng với những âm thanh đó thì giờ đây lại háo hức và thích thú.

Lạ một điều là ở khu chợ này, thực khách có thể ăn thử thoải mái, từ dâu tây cho đến đồ nướng, người bán chẳng một lời gắt gỏng, cau có. Người Đà Lạt, giống như tiết trời của Đà Lạt, bình yên và thân thiện đến dễ chịu.

Tôi thích thú và đặc biệt ấn tượng với những hàng bánh tráng nướng. Nhìn đôi tay khéo léo, nhanh thoăn thoắt của cô chủ quán, tôi như bị mê hoặc. Cứ một tay quết mỡ, rắc hành, đập trứng, cắt xúc xích, rồi bò khô, nêm nếm gia vị, còn một tay thì đảo bánh nhanh đều, nhịp nhàng. Phải nhìn cô bán hàng làm đến 15 phút tôi mới xin được thứ tay làm một chiếc. Cũng tay rắc nguyên liệu, tay xoay chiếc bánh một cách khá nhanh nhưng chẳng hiểu sao chiếc bánh đầu tiên của tôi cháy quá nửa. Mọi người xung quanh nhìn tôi và cười một cách thích thú, ấy thế mà tôi cũng phần nào giúp được cô chủ quán bán được dăm chiếc cho mấy người khách tò mò, xem tôi trổ tài làm bánh tráng nướng thế nào.
 

Tạm biệt cô chủ hàng bánh tráng nướng dễ thương, vui tính, tôi tạt vào một quán đồ nướng. Đồ nướng ở chợ  đa dạng về chủng loại, có đầy đủ heo, bò, gà, cho tới chân gà, cánh gà, gan gà, sườn non, bò lá lốt, xúc xích, cá viên, bò viên. Đồ ăn được người bán nướng lại trên lò than làm tăng độ nóng giòn cũng như dậy mùi thơm hấp dẫn. Tôi vừa ăn vừa thổi, vừa hít hà. Đêm Đà Lạt se lạnh, ăn đồ nướng nóng hổi, quả là một sự cộng hưởng tuyệt vời.

Lang thang trong đêm, tới bùng binh tượng đài phụ nữ trước cổng chợ Đà Lạt, tôi thấy một nhóm thanh niên còn khá trẻ ngồi “kí hoạ chân dung”. Có cô bé tàm 12-13 tuổi đang ngồi yên lặng trước một anh hoạ sỹ trẻ để chờ ký hoạ. Ánh mắt cô bé lại đượm buồn, còn anh hoạ sỹ trẻ thì trầm ngâm ngồi ký hoạ. 10 phút sau, bức kí hoạ đã được vẽ xong, nhưng cô bé trong bức tranh có ánh mắt tươi vui và nhanh nhẹn chứ không buồn như khi ngồi làm mẫu. Cô bé đứng dậy trả tiền, nhưng anh chàng hoạ sỹ không nhận, anh thì thầm điều gì đó vào tai cô bé, cô bé gật gật rồi chào tạm biệt.

Tôi không biết anh hoạ sỹ đã nói gì với cô bé, chỉ biết rằng lòng thấy vui hơn bởi Đà Lạt sẽ thôi đi một ánh mắt buồn. Đà Lạt là vậy, cứ tự nhiên cho tôi những cảm tình đến lạ và cho tôi những cảm xúc mơ hồ.

Tạm biệt chợ đêm vào lúc 23h, Đà Lạt khá lạnh, tôi rảo bước về khu nhà nghỉ mong được đặt lưng xuống chiếc giường ấm áp nhỏ xinh. Nhưng thật bất ngờ khi nhóm du khách ở khu nhà nghỉ cả Tây lẫn ta đang vui vẻ tổ chức tiệc BBQ ngoài trời và tôi được mời tham gia cùng. Chúng tôi nhanh chóng quen nhau, uống rượu, nướng ngô, ăn mực rồi kể cho nhau về chuyến đi của mình. Bên bếp lửa chỉ có tiếng hát, tiếng cười nói và những câu chuyện vui mà tôi và họ đều biết chắc sẽ khó có cơ hội gặp lại nhau.

Tôi chuếnh choáng, không biết bởi men rượu hay bởi thời tiết nơi đây hay vì những điều còn dang dở, hay bởi những người bạn bè trong chốc lát chẳng biết khi nào mới có cơ hội gặp lại. Tôi còn nhớ ai đó nói: không có một cuộc gặp gỡ nào là vô nghĩa cả, vì bản thân nó đã là một điều kì diệu rồi. Và với tôi, cuộc dạo chơi Đà Lạt ấy, dù rất ngắn ngủi, với những gì mà tôi lượm lặt được về mảnh đất này, đã là một điều kì diệu.


 
Tin mới nhất
Tin đã đăng
25
3/2018
Hà Nội: G8 số 96 Định Công, Phường Phương Liệt, Quận Thanh Xuân.
Điện thoại:04 3200 5656 - Fax: 04 3201 5656
Email: toasoan@vietnamtraveller.vn
TP HCM: Số 398 đường Trường Sa, Phường 2, Quận 3
Điện thoại:08 3600 6559 - 0907 505 012
Email: toasoan@vietnamtraveller.vn
Ghi rõ nguồn vietnamtraveller.vn khi phát hành lại thông tin từ website này.