Phú Quốc - nguyên sơ xa xỉ
Chỉ sau 2 tiếng đồng hồ, tôi đã “hô biến” khỏi thủ đô để đắm mình giữa bao la biển trời Phú Quốc. Hẳn rằng dù ở bất cứ mùa nào trong năm và với ngân sách rộng hay hẹp, người ta luôn có những cách rất riêng để khám phá hòn đảo ngọc cuối trời Nam.

Tính tôi cứng rắn lắm, không dễ bị dụ dỗ, ấy thế mà khi cô bạn thì thầm "Có vé bay đi Phú Quốc rẻ lắm, cả voucher resort 4 sao nữa" thì cột ăng-ten trên đầu tôi đã xoay dáo dác. Mỗi lần nhắc cái tên ấy, tôi lại mơ màng nhớ đến đoạn phim quảng cáo nước mắm Phú Quốc, người và thuyền mỏng manh giữa đại dương mênh mông, câu hát ngân nga khoáng đạt. Chừng đó mường tượng là đã quá đủ để đến một ngày mùa thu mưa gió, tôi bỏ lại thủ đô "năm cánh năm cửa ô" hòng tìm đến đảo ngọc. Hòn đảo lớn nhất Việt Nam quả là biết cách chiều lòng khách xa, đã dành cho chúng tôi trọn vẹn hai ngày nắng tươi tuyệt đẹp. Khỏi phải nói tôi đã náo nức thế nào khi từ cửa sổ máy bay nhìn xuống bạt ngàn vườn tiêu thẫm xanh trên vùng đất đỏ.
 

Từ "sang chảnh" taxi...

Với tiêu chí "mỗi ngày một kiểu trải nghiệm," chúng tôi đặt tour taxi trọn gói cho ngày đầu tiên ở Phú Quốc. Từ khu Dương Đông - thủ phủ của huyện đảo, xe chạy về phía nam theo hướng Bãi Trường, trên con đường đất đỏ lúc thì khô vằn bụi, khi lép nhép sình lầy. Bãi biển dài nhất Phú Quốc trải ngút ngàn 20 cây số, từ mũi Dinh Cậu đến khóe Tàu Rũ, với bờ cát mịn màng cùng những hàng dương và rặng dừa tít tắp. Trên những dải đất bãi biển, vài ngôi nhà lá thưa thớt đứng xiêu vẹo trước gió đại dương. Anh tài xế của hãng Sasco bảo: "Dân bán đất cho dự án gần hết rồi, giờ chuyển vào các khu tái định cư trong trung tâm. Mấy cái nhà gỗ mái dừa còn lại trông te tua quá ha? Mà dân ở đây họ thích kiểu đó.”

Điểm dừng chân đầu tiên của chúng tôi là Sim Sơn – cơ sở sản xuất mật và rượu sim đã có mặt gần 15 năm ở Phú Quốc. Nếu gọi Phú Quốc là đảo sim và gọi hoa sim là loài hoa biểu trưng ở nơi này thì hẳn cũng không quá lời. Sim mọc và được trồng khắp đảo, trong rừng phòng hộ Hàm Ninh hay ở Dương Tơ, Cửa Dương, Cửa Cạn, Gành Dầu, Bãi Thơm. Rừng quốc gia Phú Quốc cũng bạt ngàn sim mọc hoang trên triền núi, sườn đồi và thung lũng. Đời thuở tôi chưa từng thấy những cây sim cao lớn đến vậy, trông chúng chẳng khác nào cây thân gỗ. Nếu đến thăm đảo vào mùa hoa nở, tôi dám cá rằng mình sẽ... chết ngất bởi những vạt rừng tim tím quá ư lãng mạn.
 

Quả sim chín căng mọng với lớp vỏ nhung mượt mà màu tím sẫm. Trong hai loại sim là hồng sim và tiểu sim, chỉ có hồng sim mới được chọn dùng ngâm rượu, tất nhiên bằng cách làm si-rô truyền thống là ủ với đường cát cho lên men tự nhiên. Rượu và mật sim giúp tiêu hóa tốt, vậy nên dùng với những đặc sản giàu đạm của Phú Quốc như hải sản hay gỏi cá trích là rất đúng sách. Ai thích rượu mạnh thì uống sim 30 hay 39 độ, ai ưa rượu nhẹ thì chọn sim 12 độ, ai không uống được rượu thì Phú Quốc sẽ chiều lòng họ bằng nước mật sim.

Đi hết bãi Trường, chiếc xe băng qua đường rừng thâm u. Không gian tĩnh lặng bỗng trở nên náo động bởi sự xuất hiện của một đại gia đình khỉ đuôi dài. Chúng đánh đu qua những cành cây và dây leo, kêu the thé. Anh tài xế trông có vẻ phấn khởi hơn cả chúng tôi, bước ra khỏi xe, đôi mắt sáng ngời trên gương mặt mừng rỡ, bảo: "Mấy em hên quá trời hên! Anh ở đây mà nhỏ lớn chưa thấy nhiều khỉ như vậy."

Xuống tới khu An Thới, chúng tôi ghé thăm khu chế xuất nước mắm nổi tiếng nhất Phú Quốc: nhà thùng Phụng Hưng. Trước mắt tôi là hàng trăm thùng gỗ màu cánh gián, mỗi thùng đủ sức chứa đến hơn 10 tấn cá. Thông thường người ta ủ mắm từ cá cơm và muối Bà Rịa - Vũng Tàu trong suốt hơn một năm, rút cốt nhiều lần cho tới khi kiệt đạm rồi mới trộn cốt để có độ đạm và màu sắc tiêu chuẩn. Hẳn là bởi mắm thơm đậm đà khó quên nên chẳng có hãng hàng không nào "dám" cho khách ký gửi thứ đặc sản này. Khách muốn mua mắm về chỉ có cách đặt tiền cọc để nhà thùng chuyển hàng đến tận nơi, mất chừng một tuần lễ.
 

Ra khỏi xưởng mắm thì đến từng sợi tóc của tôi cũng sực mùi mắm, chưa bao giờ tôi thèm được tắm gội đến vậy. Phải công nhận rằng anh tài xế là một hướng dẫn viên rất cừ khi đã sắp xếp điểm đến tiếp theo là bãi Sao. Nằm ở phía nam của đảo, bãi Sao mang dáng thoai thoải vành trăng với bờ cát trắng mịn trải dài miên man. Nước biển trong mát quả là phần thưởng xứng đáng cho những ai đã nỗ lực hết cỡ để chạy qua bãi cát nóng bỏng bàn chân. Vừa mới nghe bạn tôi nói "Đoạn này có nhiều sứa bơi gần bờ," tôi đã kịp hét toáng lên khi bỗng thấy một bầy sứa bơi lơ lửng tiến lại gần.

Sau bữa trưa ở nhà hàng của bão Sao với món cá nhám nấu lẩu và kho tộ, chúng tôi tiếp tục hành trình buổi chiều ở làng chài cổ Hàm Ninh, nơi mà cuộc sống của ngư dân vẫn gắn bó với nhà liếp tre và mái dừa. Nghe nói cảnh tượng đẹp nhất ở Hàm Ninh là vào những đêm trăng, tiếc rằng tôi không có dịp thưởng ngoạn cảnh nhật nguyệt bồng bềnh trôi trên mặt biển. Người dân Hàm Ninh sinh sống bằng nghề lặn ngọc trai, bắt hải sâm và giăng lưới ghẹ. Ghẹ Hàm Ninh ngon lắm. Ghẹ tươi rói vừa được bắt dưới biển lên, đem luộc sẽ có màu đỏ rực, thịt chắc ngọt, dĩ nhiên chấm với muối tiêu chanh Phú Quốc thì còn gì bằng.

Anh tài xế bỗng ngâm nga: "Ôi, Phú Quốc tiêu điều!" - "Đẹp thế này mà anh bảo tiêu điều!" Anh tài xế cười rung ghế, đủ để tôi biết mình vừa bị mắc lỡm. Tiêu và điều là những loại cây kinh tế chủ lực của Phú Quốc. Chiếc xe đang chạy lên hướng bắc, băng qua bạt ngàn vườn điều, đưa chúng tôi đến Khu Tượng ngắm hồ tiêu. Tiêu ở Phú Quốc gồm ba loại: hồng tiêu (tiêu đỏ) là tiêu chín được lựa quả để phơi riêng, tiêu cội (tiêu đen) là tiêu xanh phơi khô, và tiêu sọ là tiêu đen đã được lột vỏ - loại tiêu ngon và đắt tiền nhất. Tiêu Phú Quốc nổi tiếng cay nồng và có vị thơm đậm hơn hẳn những loại tiêu ở xứ khác. Có người từng viết: “Tôi thích lên vườn tiêu vào mùa tiêu chín: cả người ấm rực như cao thủ võ lâm có công lực thượng thừa.” Tôi hiểu cái cảm giác "ấm rực" ấy khi nếm muối hồng tiêu. Món muối dậy mùi tiêu và tỏi, vắt thêm ít chanh cốm rồi đem chấm hải sản hoặc thịt luộc thì tôi đành phải xin lỗi cụ Tản Đà để mà biến tấu rằng "giang hồ mê ăn quên quê hương."

Từ Khu Tượng, chúng tôi rẽ theo hướng tây bắc để đến mũi Gành Dầu - điểm địa đầu của Phú Quốc. Hoàng hôn xuống, đại dương sóng sánh vàng bạc, những con sóng dào dạt xô bờ lãng mạn khiến người ta ngất ngư như say tình. Chạy suốt 15 cây số từ mũi Gành Dầu xuống phía nam đến rạch Cửa Cạn là bãi Dài – một trong những bãi biển hoang sơ thuần khiết, sạch đẹp nhất hành tinh và có hệ sinh thái rừng ngập mặn phong phú, thậm chí có những loài thực vật cực kỳ quý hiếm. Tuy nhiên, cơ hội để tôi được ngắm hoa cóc đỏ - loài cây rừng ngập mặn chỉ còn sót lại duy nhất ở Việt Nam - trong chuyến đi này là 0%.

Từ biệt anh tài xế ở cổng chợ đêm Dinh Cậu khi ánh đèn đường đã rọi dưới nền trời nhá nhem, chúng tôi sà vào khu phố ẩm thực huyên náo. Sau khi nghe các chủ quán hết lời tán tụng món tôm hùm "ngất" (giá rẻ hơn 1/3 so với tôm tươi), chúng tôi quyết định chọn... tôm tươi, với phần thân đem nướng, đầu đuôi nấu lẩu. Đồ nhậu lai rai đương nhiên không thể thiếu hàu nướng mỡ hành và mấy xiên còi biên mai nướng muối ớt - thứ đặc sản trứ danh chỉ ngon nhất khi được thưởng thức ở Phú Quốc. Món đưa cay hoàn hảo chính là rượu sim, thứ rượu nặng 39 độ mà uống cứ êm ru.

... đến lượt phượt xe máy

Dường như nhiêu đó cho ngày đầu tiên vẫn là chưa đủ. Hôm sau, chúng tôi thuê xe máy để chạy xuyên rừng quốc gia. Sau vài tiếng bơi lội trong làn nước mát lạnh ở suối Tranh, chúng tôi lái xe lên phía bắc, băng rừng để đi tìm bãi Thơm - nơi mà người ta kể rằng vẫn giữ vẻ đẹp nguyên sơ như chưa được khai thác.
 

Chuyến đi “để đời” của chúng tôi dài hơn 2 tiếng đồng hồ giữa đại ngàn xanh biếc và con đường đất đỏ chạy mải miết mà như không có bóng người. Hai chiếc xe chạy vè vè với tốc độ “thành thị lúc tan tầm," và người lái phải giữ phanh liên tục. Đường đi lúc ráo lúc ướt, khi thì kín mít dưới bóng rừng, khi thì mênh mông hoang vu. Ở những đoạn lòng suối cạn hoặc đường gập ghềnh, lối đi được lót bằng gỗ và tre nứa trông không thể mỏng manh hơn. Thi thoảng thấy một chiếc xe của bà con phóng vèo qua mà chúng tôi mừng rỡ như bắt được vàng, tức tốc bám theo mà không đuổi kịp tay lái "thổ địa."

Đi hết 30 cây số, chúng tôi chẳng thấy bãi Thơm đâu (hẳn rằng đây là một minh chứng cho vẻ đẹp hoang sơ của Phú Quốc), chỉ thấy ruột gan như lộn tùng phèo vì những đoạn đường xóc nẩy. Ngồi gặm bánh mỳ thịt quay ở phố Trần Hưng Đạo, ai nấy đều cười ha hả khi nhận ra gương mặt đã... "lên màu," hẹn nhau buổi tối sẽ ghé quán Tí Nị ở đường 30 tháng 4 để gọi món gỏi cá trích, gọi là ăn bù cho... bõ tức. Gắp miếng cá tái chanh, kèm thêm rau sống, cơm dừa và bún, cuộn lại trong bánh tráng, chấm sốt chua ngọt đậu phộng, cắn một miếng rồi nhấp chút rượu sim, bao nhiêu năng lượng tiêu tốn ban ngày lại như hồi sinh.

Phú Quốc mà tôi từng biết qua những trang sử thời chống Pháp là nơi chứng kiến một chặng đường quá khứ đau thương. Nhưng Phú Quốc của ngày hôm nay thực sự là một thiên đường, nơi người ta tìm đến cảnh quan thiên nhiên trời phú và vô vàn đặc sản ẩm thực. Dịch vụ du lịch từ cao cấp cho đến bình dân cũng vì thế mà nở rộ như hoa đang vào mùa. Thế nhưng, sau bao nhiêu cuộc du ngoạn náo nhiệt và hối hả, người ta lại càng thêm khao khát cái vẻ hoang sơ hiếm hoi đến mức xa xỉ - thứ vẫn còn được giữ vẹn nguyên ở hòn đảo ngọc này.

Thông tin cho bạn:

- Phú Quốc nằm trong khu vực vịnh Thái Lan, là hòn đảo lớn nhất Việt Nam, cùng với quần thể 22 hòn đảo khác tạo thành huyện đảo Phú Quốc, trực thuộc tỉnh Kiên Giang.

- Mùa du lịch ở Phú Quốc kéo dài từ cuối tháng 10 đến tháng 3 năm sau, khi thời tiết khô ráo, biển trong xanh và nắng ấm. Nếu bạn không ngại mùa mưa lầy lội thì khoảng thời gian thấp điểm từ tháng 4 đến tháng 10 là một lựa chọn không tồi để có những phút giây thư giãn trong không gian vắng vẻ. Bạn cũng nên cân nhắc những mùa đặc sản (sim, hồ tiêu, nấm tràm, cá trích...) để có thêm nhiều trải nghiệm tuyệt vời tại đây.

- Bạn có thể đến Phú Quốc bằng đường hàng không với Vietnam Airlines hoặc Vietjet Air từ Hà Nội, Sài Gòn và Rạch Giá (8 chuyến/ngày, từ 30' đến 2 tiếng/chuyến). Một lựa chọn khác là tàu cao tốc từ Rạch Giá hoặc Hà Tiên (6 chuyến/ngày, 3 tiếng/chuyến). Tàu không hoạt động vào những ngày có thời tiết xấu.

- Giá tour taxi tham quan toàn đảo là khoảng 1,5 triệu đồng/ngày nếu đặt trực tiếp với tài xế. Giá thuê nửa ngày hoặc giá đặt với hãng taxi sẽ cao hơn. Nếu bạn thuê xe máy, chi phí là khoảng 150,000 đồng/ngày.

Quỳnh Hương
Tin mới nhất
Tin đã đăng
26
8/2018
Hà Nội: G8 số 96 Định Công, Phường Phương Liệt, Quận Thanh Xuân.
Điện thoại:04 3200 5656 - Fax: 04 3201 5656
Email: toasoan@vietnamtraveller.vn
TP HCM: Số 398 đường Trường Sa, Phường 2, Quận 3
Điện thoại:08 3600 6559 - 0907 505 012
Email: toasoan@vietnamtraveller.vn
Ghi rõ nguồn vietnamtraveller.vn khi phát hành lại thông tin từ website này.