Travel Q & A - Ashley Carruthers
Ashley Carruthers là giảng viên bộ môn nhân chủng học tại Đại học Quốc gia Australia ở Canberra và cũng là người đồng sáng lập Velo Vietnam – một công ty chuyên tổ chức những trải nghiệm du lịch xe đạp đường dài. Anh đến Việt Nam thường xuyên để nghiên cứu, dạy học và du lịch kể từ đầu những năm 1990 và vì yêu du lịch, ham muốn cháy bỏng của anh là được thấy thế giới quay trở lại nhịp sống chậm rãi hơn, và trong thế giới đó, du ngoạn là một hành trình để nâng cao thể chất lẫn am hiểu về văn hóa.

Anh đến Việt Nam lần đầu tiên khi nào và điều gì thôi thúc anh tới đất nước này?

Cách đây khoảng 20 năm, tôi nghĩ đó là năm 1992 hay 1993 gì đó. Tôi muốn bảo vệ bằng Giáo sư ở một nước ngoài như Việt Nam chẳng hạn, và rồi tôi nhận ra rằng tốt hơn là tôi nên tìm hiểu về nơi mà tôi đến.

Lúc đó, Việt Nam trong mắt anh khác biệt như thế nào?

Khác biệt đáng kể đấy. Đầu tiên tôi sống ở Hà Nội với một gia đình gần Văn Miếu. Một mặt, bạn có thể tưởng tượng Hà Nội khi đó đầy lôi cuốn và thơ mộng đến tuyệt vời. Đạp xe vẫn là một quy chuẩn. Thành phố hồi đó vẫn còn nhỏ bé lắm. Toàn bộ giai đoạn đó còn đọng lại mãi trong ký ức của tôi, trong một căn gác xép nhỏ bụi bặm màu nâu đỏ nơi tôi hàng ngày đạp xe xuống con phố vắng vẻ ở trung tâm thành phố, qua những tòa nhà thời thuộc địa sơn bong tróc từng mảng. Mặt khác, cuộc sống khi đó cũng rất cực khổ! Vệ sinh thực phẩm thật kinh khủng và tôi thường xuyên bị đau bụng. Hồi đó cũng chẳng có máy sưởi- tôi còn nhớ mình phải ôm một chai nước nóng khi ngồi trong phòng học với ánh nến. Tôi nghĩ mình đã trải qua một cú shock văn hóa sâu sắc không bao giờ vượt qua nổi. Có lẽ đó là lý do tôi quyết định trở thành nhà nhân chủng học.
 

Là người sáng lập Velo Vietnam, hẳn anh đã đi qua nhiều con đường đẹp nhất Việt Nam. Nếu chỉ được chọn một con đường, sự lựa chọn của anh sẽ là...?

Tôi phải nói đó sẽ là con đường mòn Hồ Chí Minh đi lên những ngọn núi phía sau Đà Nẵng và Huế, từ P'rao tới A Lưới. Có lẽ những quang cảnh ở Hà Giang gần biên giới Trung Quốc là ngoạn mục nhất, nhưng tôi cũng thực sự thích sự hoang dã và xa xôi của phần đường mòn ở khu vực cao nguyên miền trung. Lên tới những khu vực đó, nơi tất cả chỉ có rừng rậm, những thác nước, rải rác những làng bản của người Cơ Tu, rồi xuống đồng bằng và vào Huế, đó thực sự là một hình ảnh thu nhỏ của nền văn minh lúa nước Việt Nam và trải nghiệm đó thật kỳ diệu. 

Là một người đàn ông đã có gia đình, theo ông, đâu là những nơi nghỉ dưỡng thích hợp nhất cho các gia đình khi đến Việt Nam?

Người đi du lịch theo gia đình sẽ thích ở Hội An. Tôi cũng thích đưa lũ trẻ đến ở trong các ngôi làng, đặc biệt ở các vùng cao nguyên. Chúng tôi đã có một thời gian thật tuyệt vời ở Topas Nam Cang Lodge năm ngoái, tại bản của người Dao đỏ. Con gái 7 tuổi của tôi như bị bỏ bùa trước quanh cảnh đó, như nó nói, giống như ngôi làng của Asterix và Obelix. Bạn sẽ thích đi xuống phố và ngắm người dân địa phương làm việc, người thì rèn, người thì đan lát, người thì làm đồ bạc.

Đêm đáng nhớ nhất mà anh đã trải qua là ở đâu?

Chắc chắn là ở Việt Nam. Đó là khi lần đầu tiên tôi đến Việt Nam và chính phủ dỡ bỏ những cấm đoán du lịch trong nước. Trước đó, ngay cả việc rời khỏi Hà Nội cũng cần phải xin phép. Tôi thuê một chiếc xe Minsk cũ kỹ ọp ẹp và lái xe đi khắp các cao nguyên Tây Bắc. Mỗi buổi chiều, khi trời dần tối cũng là lúc chiếc xe Minsk dở chứng hỏng hóc và tôi phải ở lại qua đêm ở bất cứ nơi nào trong khi người ta sửa xe. Một đêm, họ đưa tôi đến một tòa nhà Ủy Ban nhân dân chẳng có một bóng người với một cái giường cắm trại. Người đàn ông đưa tôi đến đó nói: “Giờ thì anh chốt cửa và dù có bất cứ chuyện gì, đừng mở cửa.” Điều đó đủ để hiểu, ông ấy hiểu điều gì ông ấy nói.

Chuyến đi mạo hiểm nhất của anh cho tới giờ?

Tôi có một vài chuyến đi khá mạo hiểm, nhưng chuyến đi tới Campuchia để thăm Angkor Wat những ngày đầu tổ chức UNTAC làm nhiệm vụ của họ là một kỷ niệm đáng nhớ. Pol Pot và những tàn dư của quân diệt chủng vẫn còn  đó trong cánh rừng gần Thái Lan. Tôi đã có thể bay tới Angkor lúc đó nhưng sau đó tôi đã chọn cách đi bằng xe bus nhỏ của người địa phương- đó là chiếc xe tận dụng với một vài hàng ghế băng ở phía sau. Khi chúng tôi ra khỏi Phnom Penh, cứ cách vài km lại có một “lính địa phương” dựng lên một điểm kiểm tra và đòi hỏi chúng tôi phải trả tiền mới cho đi qua. Hầu hết những người lính này đều được trang bị sarong và một khẩu AK-47. Một vài người còn say rượu. Người lái xe quả quyết chỉ trả một chút tiền hối lộ tối thiểu ở mỗi điểm kiểm tra để không hoàn toàn mất hết lời lãi của anh trên đường. Một vài lần, anh nhấn ga chạy thẳng, hai mắt dán vào kính chiếu hậu một cách đầy sợ hãi cho đến khi người đàn ông cầm súng kia đã khuất xa. Tại một điểm, vài lính bước lên xe và tôi còn nhớ mình đã cảm thấy nhẹ nhõm như thế nào cho đến khi họ khẳng định đã bỏ súng ở trong xe.

Ai là người bạn đồng hành lý tưởng của anh?

Con gái tôi- một cô bé tò mò giống tôi và sẵn sàng mạo hiểm. Tôi thích nhìn thế giới qua lăng kính của con bé.

Có việc gì anh không bao giờ quên làm khi đi du lịch?

Tôi luôn cố gắng khám phá trên đường, thậm chí nếu cho có một giờ hoặc hai giờ nghĩ giữa lịch hội thảo bận rộn. Cách tốt nhất để trải nghiệm trong thời gian ngắn là đi xe đạp. Đi bộ vài phút và tất nhiên không quên nếm thử thức ăn đường phố.

Lời khuyên số một của anh cho mỗi hành trình là ?

Đi xe đạp. Ghé trang web www.velovietnam.cc  hoặc Facebook để tìm hiểu thêm về Velo Vietnam.

David
Tin mới nhất
Tin đã đăng
25
3/2018
Hà Nội: G8 số 96 Định Công, Phường Phương Liệt, Quận Thanh Xuân.
Điện thoại:04 3200 5656 - Fax: 04 3201 5656
Email: toasoan@vietnamtraveller.vn
TP HCM: Số 398 đường Trường Sa, Phường 2, Quận 3
Điện thoại:08 3600 6559 - 0907 505 012
Email: toasoan@vietnamtraveller.vn
Ghi rõ nguồn vietnamtraveller.vn khi phát hành lại thông tin từ website này.